Khác

Năm nay khác hẳn năm ngoái…

Mọi thứ thay đổi nhanh đến chóng mặt theo đúng cách mà tôi muốn nó phải vậy.. và chưa đủ. 

Ra hạn cho bản thân mình, bằng nhiều cách tàn nhẫn, vì tôi nghĩ rằng bản thân chẳng có giới hạn, với những test đầy thuyết phục mà khoa học đưa ra. 

 

Tôi đã nghĩ, tất cả những cố gắng này rồi cũng chỉ về lại với bản ngã đã xa rời quá lâu, thứ có thể thỏa mãn dễ dàng mà chẳng phải vất vả như tôi đang làm mỗi ngày. Nhưng tôi chợt nhận ra, mình sinh ra khong phải để như vậy… bất chợt. 

Tôi đã từng nghĩ dưới con mắt cái tôi ấy, tất cả những thứ này, tất cả những thứ hàng ngày chèn ép tâm trí là thứ vọng tưởng, là delusion. Nhưng giờ, khi biết giới hạn tối thiểu và biết còn nhiều thứ mà chẳng có bài test nào có thể chạm tới.. trong lòng không muốn hy vọng, chỉ vắt kiệt mình,

Đáng lẽ ra lúc đó đã ngồi ở nhà, nhưng nhiều khi, chẳng hiểu sao lại nán lại, chẳng để chờ đợi điều gì, mà là để mọi chuyện ăn khớp một cách đúng lúc.

Cũng ngày này, 3 năm trước, hơn 3h chiều, trời đất xám xịt, gió quất từng cơn sóng trên mặt hồ vốn bình lặng luôn luôn. Ngày ấy, nhiều thứ trong cuộc đời đã bắt đầu thay đổi. 

Tôi không chờ cơn mưa này, cơn mưa xối xả nhắc lại những kỉ niệm từ xưa ấy, sự thất bại, hy vọng, lời khấn, sự dè dặt, sợ hãi, tất cả ập đến.

Tôi không có ý chờ cơn mưa này đem lại cho mình điều kì diệu gì đó. Tôi chỉ hiểu nó là một lời nhắc nhở, đứng lên, và đi đi, thời gian sắp hết rồi.

 

3 năm trôi qua một cách nhanh chóng

Nỗi sợ về tuổi già, cái chết, những ước vọng trong tim cứ trỗi dậy. 

Sẽ không có chuyện đó, nếu như tôi có ý thức hơn, ngay bây giờ. 

Nevermore. 

tôi biết mình chẳng còn nhiều thời gian, 20 rồi. 

 

chỉ biết trút những thứ phá hủy tâm hồn này đi để hy vọng nó không làm hại mình thêm lần nào nữa.

19/4

Ước gì có thể trở lại như trước, cứ thế lao đến mà chẳng cần phải sợ hãi cân nhắc về những ảo tưởng chưa hề diễn ra.

Thói quen viết tay rồi cũng sẽ trở lại.

Và mình đã quá coi trọng người khác từ bao giờ rồi thế?

Nos amours ne vont pas si mal.

 Những ngày thế này, dù muốn hay không, trí não cứ luôn tìm đường vẩn vơ chìm trong quá khứ.

Dù là kẻ vô tâm, tôi vẫn nhớ cái ngày ấy, những ngày tôi thực sự tự do về thể xác lẫn tinh thần, cứ chạy mải miết trên cánh đồng  bản ngã vô tận của chính mình- không mệt mỏi và cũng chẳng có điểm dừng, cho đến khi có người đột ngột xuất hiện. 

Tôi đã nghĩ rằng sẽ chẳng có gì bị phá vỡ, nhưng rồi bất chợt, tôi nhận ra mình đã tự ràng buộc vào một ước mơ, thứ tôi chưa bao giờ muốn có, nhưng vô tình có thêm một người đồng hành, một thứ động lực nhỏ nhoi chỉ để thấy tốt hơn lúc thức dậy mỗi sáng, thì chẳng việc gì phải phản ứng thái quá. 

3 năm cuộc đời cứ thế êm đềm trôi qua, ngọt ngào và êm đềm.Và tôi lại nghĩ, chẳng có gì có thể tan vỡ nữa, cho đến lúc ấy, người lai bước ra khỏi cuộc đời tôi một cách bất ngờ như khi đến. Bỏ cuộc, và bỏ luôn tôi ở đây với cái thứ xa xỉ ấy, là ước mơ này. 

” Your time is yet to come”

Cái gì cũng có lúc của nó. Cuối cùng tôi cũng đã tìm được lý do, tôi nên bước đi một mình được rồi.

Your departure is not so bad.

Nos amours ne vont pas si mal

The time is over now.

Cuối cùng, tôi cũng có đủ can đảm để chấp nhận, và thay đổi, không còn sợ hãi ngày mai.

Chỉ ước, 3 năm ấy trôi qua chậm hơn. Nhưng những điều ước về quá khứ thì sẽ mãi chẳng có thể thực hiện. 

 

 

You could go anywhere, my tears are numbered…

I’ve gone away..

 

Horizon

Đầu óc quay cuồng trong đêm, tôi nằm tê dại, tâm trí tràn ngập hình ảnh về những điều có thể, tốt có, xấu có, tất cả cứ lẫn lộn. Co cụm trong thế giới của chính mình, ngoài kia chỉ có mưa bụi.

Đã bao nhiêu lần rồi nhỉ, tôi để những lựa chọn trong cuộc đời bị phán xét của tha nhân chi phối và tệ hơn là quyết định hộ. Tuổi trẻ có quyền sai lầm nhưng tốt nhất là đừng có sai lầm. Rồi có những lúc chẳng thể đổ tại ai, do bản thân hèn yếu hay bị áp chế, thì người cũng vẫn phủi tay thôi.

Theo lý thuyết, bất kì ai chuyển sinh kiếp này vẫn mang khí sắp và tâm ý như đời trước, và tôi tự hỏi mình đã phí bao nhiêu cuộc đời mua vui cho thiên hạ, giờ có lẽ là lúc vượt qua.

Non sông khó đổi, bản tính khó dời, nhưng chẳng phải 5 năm vừa rồi tôi đã thành công để đứng đây sao.

Dù đó là khi còn có người bảo trợ, giờ người chẳng còn, chẳng cần cay đắng, tôi sẽ vẫn tiếp tục con đường ấy ..một mình.

Ngày lại lên..

After that…

I regret a litle bit, I was about to use material of my great sis, she is by the way much better than me. 

Not because mine is bad but there are too many others too then it has become a fortune, and all was my state of mind.

I mean, I’m regreting showing myself. Yes, I’m still stuck to this fear. 

No problem. And now I try to ease my anger with works.

La Morte.

Cách đây một thời gian, tôi bị ám ảnh nhiều đến độ dằn vặt về cái chết. Tôi suy nghĩ nhiều về ý nghĩa của nó và liên kết với tất cả những kiến thức về đủ các trường phái và bộ môn liên quan nhưng hình như là vô vọng. Chẳng có một câu trả lời chung nào hợp lý, hay nói cách khác là vừa ý mình. Dường như nó thay đổi theo tâm ý của tôi. Những lúc cảm xúc chìm xuống đáy, sẽ là Til jord skal vi bli, rồi chúng ta cũng sẽ về với đất. Theo thuyết luân hồi của nhà Phật là tạm dứt trần tục để tiếp tục được tái chế làm nguyên liệu cho đường luân hồi vô hạn cho đến khi nào Ngộ. Công giáo vốn mang tính hướng ngoại và ít bế tắc hơn, về với Chúa và chờ ngày phán xét.  Hai đạo này vốn mang những triết lý giống nhau nhưng khác ở cách truyền tải, nhưng dù vậy thì một sự trừng phạt được trì hoãn bao giờ cũng dễ chịu hơn là trầm luân ở ngay kiếp sau, phải không? 

Dù là tò mò, có lẽ tôi sẽ không muốn biết tại sao tôi lại nằm trong thân xác, trong kiếp người này. Trả nghiệp, chắc chắn rồi, và tiếp tục nợ không biết đến bao giờ. Nhưng nói thế nào nhỉ, một cách điên rồ, tôi hài lòng và thậm chí còn có chút worship điều đó. Vì từ ngày có nhận thức- không phải là dưới ý hiểu có trí năng và lúc bộ não có khả năng ghi nhớ, mà là lúc tôi hình dung được cấu trúc của toàn bộ thế giới này ít nhất là theo ý hiểu của mình, từ lúc ấy, tôi đã nhìn thấy nhiều điều khiến mình muốn sống, và hiểu rằng, tôi chỉ sống cuộc đời này một lần thôi. Tôi muốn sống, ngay trong hiện tại, trong khoảnh khắc hiện tại, chỉ để khắc ghi vào linh hồn mình những trải nghiệm và cảm nhận ấy, và cùng với chúng, đi tiếp cho đến hết giấc mơ này. 

 

 

You make my tired heart sing.

It’s coming for me again.

Tôi học cách cảm nhận bằng 5 giác quan mà không phán xét suốt một thời gian dài, nhưng đến lúc này, tôi thả cho những cảm xúc trôi trong mạch máu, từng thớ thịt của mình, buông bỏ lý trí.

Luồng hơi, ánh sáng và gió, mọi thứ quấn lấy và đưa tôi lại chiều không gian ấy, thời gian ấy. 

Mặc cho nỗi sợ hãi phải từ bỏ những suy nghĩ này quấn lấy. 

Dù thế nào đi nữa, trên chặng đường này, tôi sẽ đi và không từ bỏ. 

Cùng lắm là rơi một lần nữa, đến lúc đó chắc tôi cũng đã set up trước một cái đệm an toàn rồi.

The feeling of lonely.

I arrived home late yesterday, after leaving my school bag on the ground for a while, my cat was already sleeping on it.

He always like sleeping on bags, baskets, or iron board.

 photo Photo2376_zps7e5f632c.jpg

Seeing this, I suddenly had a feeling of lonely and I don’t know why.

Honestly…

I see the warmth in you. 

I feel that I will be taken care of and will be protected, as I always find someone deserved for me to do the same thing.

 

As I will.

Torn between.

I admit that I has not been realistic from the very start, but now it seems that.. It doesn’t matter anymore.

And I concede that

I’m now torn between.

 

For the reality in vanity.

 

You cannot save me

cannot save me from myself.

My wounds are open again, and I just see them bleeding. 

They need time to heal.

It is said that what I need will end, but actually, if I am the one to decide?

 

 

The seventh summer.

Time passed gently by, as I have found the answer for all of this, but somehow, there are question that is better left unanswered.

I’ve seen myself, all the ups and downs, all the mysteries, the origin, I’ve seen it all..

I see what everyone hide behind, and you.

I was like: ” oh, this is how is goes?”

It is still your secret, even those close to you?

So I suffer the same.

We all don’t want to make them worried.

I thought that you are the one to live without limit, however, you still have the fear of being judged. 

My life is the dream that you say when I think that you’re just pretending to give away some hope, but I start to believe you were honest, as I see you.

When will we break through this final limit and unchain?

How long will you be lost, my dear?

 

Push through the pain.

 

Yesterday I did the M3 test again. This time, I tried to lower the level of how I feel for every question, because I know I tend to exaggerate it unconciously, and now the score reached 61 again.

Actually I know that it’s getting that bad again without doing the test. I just know, but I want to know exactly.. Yeah sometimes I’m rigid like that. 

This morning, while laying in bed, I saw sunrise… I didn’t even want to get out of my bed. 

Suddenly I remember my best friend. We had a conversation last night. We all have dreams. And all seem to be upon the gallery now. 

Somehow, we actually are not living for ourselves. 

I’m the type of person who must have a target, and without it life become trivial.

I just need someone to tell me that it’s not unreal.

 

I tried to spend time for studying, but I’m wasting, every night just wandering and thinking. 

Now I will begin again, everytime there is an urge of something bad, I’ll pick up my violin. 

 

Some professional violinist I talked to told me that just practice everytime. Happy? Practice. You feel sad, blue? Just practice. That’s the only way to not waste time. You won’t be disappointed with yourself.

Well, I have many thing more to do so.. 

 

Quarter life crisis?

20 things and one tired afternoon at school with volleyball almost destroyed me. And 20 hours for sleeping feels like 2 days.

Until the morning comes..

 

I wonder if I’m in a quarter life crisis? Is it still remain 2 months after I worked at that damn 5 star hotel?

My most terrible experience since I was born. 

And I fear, start to fear again.

After this crisis, will all my dreams and plans lost?

I fear …

If I live in vain one more time, to live a life like other people..

I fear that all of these just childish thoughts remain from teenage years..

I fear that dreams is just for fulfilled a life that not yet formed, and then when we become adult it will go away.

I just can’t..

 

The words I wanted to say and couldn’t

They said.
A mind surrounded by sense took shape from the past
is the mind which has been imprisoned.
Through deeds, dreams and desire, like a limit
They’re creating future by images of what passed

Even so..
To break free from the prison of mind
is also overcome oneself,
is better than surrender to be set free.

I’d rather face the fate
I will not kneel.
Too strong to give in
Not weak enough to accept and let go.

It will be a struggle way waiting,
but I feel the presence of the world waiting
Become a slave to greed.
I don’t feel regret anymore..

 

“I’m not afraid
Pushed through the pain, I’m on fire
And I remember how to breathe again
I will find a way even without wing
Follow your heart till it bleeds
and we’ve gone to the end of the dream” 

22/3

 photo Photo2348_zps74bbf1a4.jpg

Thật ra là, mình nhớ cái giới hạn tự đặt ra để bắt đầu lại, giống như là revive ấy. 

Mọi chuyện không tồi như đã nghĩ

Nos amours ne vont pas si mal.

 

Cũng có những lúc quên mất rằng mình đang đứng trên con đường nào, nhưng những khoảng khắc như thế cũng sẽ qua sớm thôi. 

Spread cuối cùng cho năm nay. Thực ra chỉ là một cách để tìm thêm một cái gì đó ủng hộ bản thân, nhiều hơn bạn bè. Kết quả không ngoài mong đợi. Từ lúc chưa lật lên mình đã biết mình muốn gì..
Nói cách khác, thay đổi mạt vận không khó..

 

 

Lại một lần nữa, mọi chuyện lại trở về tốt đẹp như nó vốn có. 
Chẳng có gì phá hoại được nữa đâu. 

When life could not become more pale.
A new dawn is here, another day.

Gestures.

Ở vị trí quan sát, có thể cảm nhận dễ dàng những thứ xung quanh, và trải nghiệm xưa cũ cũng trở lại.

Tất cả đều giống y hệt, sự chuyển động của không gian, ánh sáng, vẫn là một không gian ngột ngạt.

Nhưng có những điều không thể thay thế, tiếng cười đùa, mùi vị thuốc độc trong âm thanh ru ngủ và phân tán tập trung ấy, chẳng thể tìm lại nữa.

Những nỗi sợ bắt nguồn từ sự mong muốn kiểm soát và vượt qua chính mình, liệu có xa xỉ và tham lam. 

Chỉ có sự tham lam, cơn giận dữ với bản thân mới có thể kiểm soát được sự điên cuồng cùng nằm chung một nguồn gốc. 

Nắng đã lên

người đi rồi sẽ chẳng quay về.